Lồi cung trên mặt bằng là gì? Cách hiểu trong Dương trạch ứng dụng

Trả lời nhanh

Lồi cung là phần diện tích mặt bằng nhà nhô ra ngoài khung hình bao chuẩn (thường là hình chữ nhật hoặc hình vuông) tại vị trí tương ứng với một trong tám cung Bát Quái, khi lấy tâm nhà làm gốc chia lưới. Việc xác định lồi cung phụ thuộc hoàn toàn vào cách chọn hình bao và tâm nhà - hai bước này khác nhau giữa các trường phái sẽ cho kết quả lồi-khuyết khác nhau, dù cùng một mặt bằng thực tế.

Khái niệm lồi cung trong mặt bằng nhà ở

Trong Dương trạch ứng dụng, mặt bằng một căn nhà không phải lúc nào cũng vuông vắn tuyệt đối. Nhiều công trình có phần nhô ra (ban công, phòng phụ, cầu thang ngoài) hoặc phần khuyết vào (sân trong, giếng trời, góc cắt). Để đánh giá các phần này ảnh hưởng thế nào đến cát hung của từng phương vị, người xưa dùng phương pháp phủ lưới Bát Quái lên mặt bằng, chia thành tám cung tương ứng tám phương: Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài.

Khi một phần diện tích thực tế của nhà vượt ra ngoài đường viền hình bao chuẩn tại đúng vị trí một cung nào đó, phần đó được gọi là lồi cung. Ngược lại, nếu phần diện tích bị thiếu hụt so với hình bao chuẩn tại một cung, đó là khuyết cung.

Điểm cần lưu ý ngay từ đầu: khái niệm "lồi" hay "khuyết" không phải là thuộc tính cố định của căn nhà, mà là kết quả của một phép đo tương đối - so sánh hình dạng thực với một khung tham chiếu do người xem chọn ra.

Vai trò của hình bao trong việc xác định lồi-khuyết

Hình bao là đường viền lý tưởng bao trọn toàn bộ mặt bằng nhà, thường được vẽ dưới dạng hình chữ nhật hoặc hình vuông ôm khít các điểm xa nhất của công trình. Đây là bước đầu tiên và mang tính quyết định trong việc xác định lồi cung.

Cách vẽ hình bao có thể khác nhau tùy người xem: có người lấy đường bao ôm sát toàn bộ các điểm nhô ra xa nhất, có người chỉ lấy phần thân chính của nhà làm hình bao rồi coi mọi phần phụ đều là lồi. Sự khác biệt này dẫn đến kết quả hoàn toàn khác nhau khi xác định cung nào lồi, cung nào khuyết, dù mặt bằng thực tế không đổi.

Chính vì vậy, khi trình bày một trường hợp lồi cung cụ thể, việc nêu rõ cách vẽ hình bao được sử dụng là điều cần thiết để người đọc hiểu đúng ngữ cảnh, tránh áp dụng máy móc sang một mặt bằng khác mà không xem lại cách chọn hình bao.

Tâm nhà - điểm gốc để chia lưới Bát Quái

Sau khi có hình bao, bước tiếp theo là xác định tâm nhà - điểm được coi là trung tâm của toàn bộ mặt bằng, làm gốc để chia tám phương tương ứng tám cung. Tâm nhà thường được xác định bằng cách tìm trọng tâm hình học của hình bao đã vẽ ở bước trước.

Tuy nhiên, cách xác định tâm nhà cũng không phải là duy nhất. Có cách lấy tâm của toàn bộ hình bao bao gồm cả phần lồi ra; có cách lấy tâm của riêng phần thân chính, không tính phần nhô. Vị trí tâm nhà thay đổi thì lưới Bát Quái xoay theo, kéo theo việc một phần diện tích ban đầu được coi là lồi ở cung này có thể chuyển sang thuộc cung khác, hoặc từ lồi biến thành nằm gọn trong hình bao.

Đây là lý do vì sao hai người cùng xem một mặt bằng, nếu áp dụng hai cách chọn tâm khác nhau, có thể đưa ra hai kết luận khác nhau về cung nào lồi. Cả hai không nhất thiết mâu thuẫn, mà đơn giản là đang dùng hai khung tham chiếu khác nhau.

Vì sao lồi cung được xem xét trong Dương trạch

Trong hệ thống Dương trạch ứng dụng, mỗi cung trong tám cung Bát Quái được gán cho một số ý nghĩa riêng liên quan đến các phương diện của đời sống gia chủ, tùy theo bản trạch mà nhà đó thuộc về (Đông tứ trạch hay Tây tứ trạch). Khi một cung bị lồi ra, phần diện tích dư đó được xem là làm gia tăng khí tại cung ấy; khi một cung bị khuyết, phần thiếu hụt được xem là làm suy giảm khí tại cung ấy.

Vì mỗi cung mang một ý nghĩa khác nhau tùy theo bản trạch, việc lồi ở cung này có thể được xem là thuận lợi trong khi lồi ở cung khác lại được xem là bất lợi, tùy vào cách phối hợp với hướng nhà và mệnh trạch của gia chủ. Đây là phần vượt ra ngoài phạm vi định nghĩa lồi cung đơn thuần, cần được xem xét riêng trong một khung phân tích tổng thể hơn về Dương trạch.

Phạm vi áp dụng: Dương trạch, không dùng năm động

Cần nói rõ để tránh nhầm lẫn: khái niệm lồi cung được trình bày trong bài này thuộc phạm vi Dương trạch ứng dụng - tức là xem xét mặt bằng tĩnh của công trình tại một thời điểm, dựa trên hình dạng kiến trúc. Bài viết không đề cập đến các yếu tố biến động theo năm (còn gọi là năm động, hay các phái luận theo lưu niên, lưu nguyệt), vì đó là một hệ phương pháp khác với mục tiêu và công thức tính toán riêng, không nằm trong phạm vi giải thích khái niệm lồi cung ở đây.

Việc tách bạch phạm vi áp dụng là cần thiết bởi nhiều người khi tìm hiểu Dương trạch dễ nhầm lẫn giữa việc xem xét kết cấu tĩnh của mặt bằng (lồi-khuyết cung) với việc luận đoán biến động theo thời gian. Hai việc này dùng công cụ khác nhau và không nên gộp chung thành một quy tắc duy nhất.

Các dị bản cần phân biệt, không hợp nhất

Như đã trình bày ở các phần trên, có ít nhất hai điểm mà các truyền bản hoặc trường phái khác nhau có thể đưa ra cách làm khác nhau:

Về cách vẽ hình bao: một số cách chỉ ôm sát thân chính của nhà, coi mọi phần nhô ra ngoài thân chính (dù nhỏ) đều là lồi cung. Một số cách khác vẽ hình bao ôm trọn cả phần nhô ra nếu phần đó chiếm tỷ lệ đủ lớn so với thân nhà, và chỉ coi là lồi khi phần nhô nhỏ hơn một tỷ lệ nhất định so với cạnh tương ứng.

Về cách xác định tâm nhà: một số cách lấy tâm hình học của toàn bộ hình bao (kể cả phần lồi), một số cách khác lấy tâm của riêng phần thân chính rồi coi các phần nhô là ngoại vi không tính vào việc xác định tâm.

Bài viết này không gộp các dị bản trên thành một quy tắc chung, vì làm vậy sẽ tạo ra một công thức lai không phản ánh đúng bất kỳ truyền bản nào. Khi người đọc gặp một tài liệu hoặc một người xem cụ thể áp dụng cách nào, điều quan trọng là hỏi rõ họ đang dùng cách vẽ hình bao và cách chọn tâm nào, trước khi so sánh kết quả với một nguồn khác.

Cách nhận diện lồi cung trên một mặt bằng cụ thể

Để xác định lồi cung của một mặt bằng thực tế, người xem thường tiến hành theo trình tự sau: trước tiên vẽ mặt bằng đúng tỷ lệ, sau đó chọn và vẽ hình bao chuẩn theo cách đã thống nhất sử dụng, tiếp theo xác định tâm nhà dựa trên hình bao đó, rồi chia lưới thành tám phương tương ứng tám cung tính từ tâm, cuối cùng so sánh từng phần diện tích thực tế với đường viền hình bao tại mỗi cung để xác định phần nào lồi ra, phần nào khuyết vào.

Trong thực hành, những phần nhô ra rất nhỏ so với tổng diện tích mặt bằng thường không được tính là lồi cung đáng kể, vì ý nghĩa của lồi-khuyết trong Dương trạch chủ yếu áp dụng cho những phần chiếm tỷ lệ đủ lớn để ảnh hưởng rõ đến cấu trúc khí của cung đó. Tuy nhiên, ngưỡng tỷ lệ này lại là điểm mà các truyền bản có cách quy định khác nhau, nên không có một con số cố định áp dụng chung cho mọi trường hợp.

Tổng hợp biên tập

Nhìn lại toàn bộ nội dung, có thể thấy lồi cung là một khái niệm tương đối, phụ thuộc vào hai lựa chọn nền tảng là cách vẽ hình bao và cách xác định tâm nhà. Đây không phải là một khiếm khuyết của lý thuyết, mà phản ánh đặc điểm chung của các phương pháp phân tích hình thể trong Dương trạch: luôn cần một khung tham chiếu rõ ràng trước khi đưa ra kết luận. Người tìm hiểu nên xem việc nắm vững cách xác lập hình bao và tâm nhà là bước nền tảng, quan trọng hơn việc học thuộc kết luận lồi-khuyết của một mặt bằng mẫu nào đó, bởi mỗi mặt bằng thực tế đều cần được đo và chia lưới lại từ đầu theo đúng quy ước đang sử dụng.

Tài liệu tham khảo