Lưỡng quyền trong nhân tướng học là gì? Cách xem cùng mũi và Ngũ Nhạc

Trả lời nhanh

Lưỡng quyền là hai vùng gò má hay Quyền cốt ở hai bên khuôn mặt, nằm dưới đuôi mắt và kề hai bên mũi. Trong nhân tướng học, đây là Đông–Tây Nhạc, có tác dụng nâng đỡ Trung Nhạc là mũi; vì vậy thường được đọc về khí thế, khả năng gánh việc, uy lực và cách hành xử ở trung vận. Lưỡng quyền phải xem cùng mũi, Tam Đình, xương–thịt, sắc diện và thế cân hai bên, không thể chỉ thấy gò má cao hay thấp rồi kết luận vận số.

Lưỡng quyền nằm ở đâu?

Lưỡng quyền là tên gọi hai gò má, gồm quyền trái và quyền phải. Trong tướng pháp, phần xương gò má được gọi là Quyền cốt; bề mặt gò má cùng vùng thịt bao quanh tạo thành bộ vị lưỡng quyền. Nó thuộc trung đình, nằm ở hai bên của mũi, nên liên hệ rất chặt với phép xem mũi và Ngũ Nhạc.

Trong hệ Ngũ Nhạc, trán là Nam Nhạc, cằm là Bắc Nhạc, mũi là Trung Nhạc, còn hai gò má là Đông Nhạc và Tây Nhạc. Cách gọi này cho thấy lưỡng quyền không phải một chi tiết trang trí trên mặt mà là hai trụ phụ cho trung tâm. Vì vậy, tài liệu tướng học thường không tách một dáng gò má ra khỏi thế mũi và toàn bộ trung đình.

Ý nghĩa truyền thống của lưỡng quyền

Theo cách diễn giải truyền thống, lưỡng quyền chủ về quyền thế, khả năng điều hành, ý chí thực hành và thế đứng khi làm việc với người khác. Quyền cốt có thể biểu hiện sự quyết đoán, dám gánh trách nhiệm hoặc năng lực tổ chức khi được phối với mũi có thế, mắt có thần, trán và cằm cân xứng.

Mặt khác, quyền quá lộ, quá lệch, nhọn gắt hoặc không được trung tâm nâng đỡ được nhiều sách đặt trong lớp nghĩa cứng, tranh, khó hòa hoặc quyền có mà thiếu nền. Đây là ngôn ngữ quan sát của nhân tướng, không phải quyền phán một người tốt–xấu hay một bản án về tính cách. Cùng một hình dáng còn phải xét khí sắc, thần thái, tuổi tác và toàn bộ khuôn mặt.

Lưỡng quyền và mũi có quan hệ thế nào?

Mũi là Trung Nhạc; lưỡng quyền là hai nhạc hai bên chầu về trung tâm. Một thế thường được mô tả là mũi có lực, lưỡng quyền cân, không lấn át hay rời rạc. Theo phép tướng, sự tương xứng này biểu hiện năng lực hoặc danh vị có chỗ dựa thực tế; vì vậy các chương sách về mũi thường có phần luận thêm lưỡng quyền.

“Tương xứng” xét độ rộng, độ đầy, nền xương, mặt thịt và sự cân giữa trái–phải. Người có khuôn mặt tròn, dài hay gầy sẽ có tỷ lệ khác nhau. Câu “mũi cô độc, lưỡng quyền không chầu” trong sách cổ mô tả một thế phối hợp bộ vị; khi luận cần xét độ rộng, độ đầy, nền xương, mặt thịt và sự cân giữa trái–phải.

Xem lưỡng quyền cần quan sát những gì?

Trước hết quan sát hai bên có cân hay không, nhưng không đòi hỏi tuyệt đối đối xứng. Tiếp đó xem thế gò má có nền, có thịt và hòa với trung đình hay quá trơ lộ. Sau cùng mới nhìn mũi, mắt, pháp lệnh, cằm, Tam Đình và thần sắc. Nhân tướng học coi sự liên kết giữa các bộ vị quan trọng hơn một nét riêng lẻ.

Các mô tả như quyền rộng, hẹp, phẳng, nổi hoặc lệch là từ vựng của từng truyền bản. Một số sách chuộng quyền có mặt tương đối phẳng và có độ nâng; sách khác phân biệt mạnh hơn về cốt và nhục. Khi tham khảo, nên ghi rõ đang theo sách nào thay vì trộn các bảng tướng từ nhiều nguồn thành một công thức mới.

Lưỡng quyền có phải chỉ quyền lực và tài lộc?

Không. “Quyền” khiến nhiều người chỉ hỏi lưỡng quyền có địa vị hay không, nhưng bộ vị này chỉ là một phần của hệ Ngũ Nhạc và Lục Phủ. Nó liên quan đến sức nâng đỡ cho trung tâm, cách thực hiện ý chí và tư thế giao tiếp; còn tài bạch, công danh, gia đạo hay từng giai đoạn vận hạn đều có hệ bộ vị và phép đọc riêng.

Đặc biệt, không nên dùng lưỡng quyền để đánh giá năng lực đạo đức, hôn nhân hoặc triển vọng nghề nghiệp của người khác chỉ qua ảnh. Tướng pháp truyền thống đòi hỏi xem thần, khí, sắc và toàn cục; việc rút một hình dáng thành lời chê–khen thường là cách đọc sai hệ.

Lưỡng quyền trong Lục Phủ và Tam Đình

Trong hệ Lục Phủ, hai gò má là Trung nhị phủ hay Nhân Phủ, đứng giữa Thiên Phủ vùng trán và Địa Phủ vùng hàm. Cấu trúc này liên hệ với trật tự Thiên–Nhân–Địa: phần trên nói nền đầu đời, phần giữa nói giai đoạn đảm đương và phần dưới nói sức giữ hậu vận theo cách khái quát của tướng học. Vì thế lưỡng quyền phải được đọc thêm với trán, mũi và hàm, không nằm tách biệt.

Tam Đình cũng đặt lưỡng quyền trong phần giữa mặt. Khi trung đình quá dài, quá ngắn, sắc trệ hoặc mũi–quyền mất cân, ý nghĩa của quyền cốt sẽ thay đổi. Đây là lý do một bài về lưỡng quyền chỉ là cửa vào để học hệ tướng mặt, không thể là câu trả lời thay cho cả khuôn mặt.

Tóm tắt

Lưỡng quyền là hai gò má, thuộc Đông–Tây Nhạc và có quan hệ nâng đỡ với mũi là Trung Nhạc. Nhân tướng học dùng bộ vị này để quan sát khí thế, quyền hành và năng lực thực hiện trong thế phối toàn mặt. Cách xem đúng là xét hai bên, mũi, Tam Đình, Ngũ Nhạc, xương–thịt và thần sắc; không phán định từ riêng một dáng gò má.

Nguồn tham khảo