Mười ba bộ vị lưu niên trên khuôn mặt là gì?

Trả lời nhanh

Mười ba bộ vị lưu niên là một trục điểm mốc chạy dọc theo đường giữa khuôn mặt, xuất phát từ đỉnh trán (Thiên Trung) xuống đến cằm (Địa Các). Theo Thái Ất Chiếu Thần Kinh, phần "Thập tam bộ vị tổng luận" chia trục này thành các điểm chính nằm trên ba vùng trán, mũi và cằm, mỗi bộ vị tương ứng với một giai đoạn tuổi tác nhất định trong đời người khi xem tướng lưu niên.

Trục giữa khuôn mặt trong nhân tướng cổ điển

Trong nhân tướng học cổ điển, khuôn mặt không được nhìn nhận như một khối rời rạc mà như một dòng chảy khí vận có hướng, chạy từ trên xuống dưới theo một đường thẳng đứng ở chính giữa. Đường trục này được xem là "xương sống" của toàn bộ khuôn mặt, nơi tập trung những điểm mang tính quyết định nhất khi luận đoán vận trình theo từng năm tuổi, hay còn gọi là lưu niên.

Sở dĩ trục giữa được coi trọng đặc biệt là vì đây là nơi các bộ vị nối tiếp nhau một cách liền mạch, tạo thành một chuỗi mốc thời gian có thể đọc được như đọc một dòng lịch sử ghi khắc trên gương mặt. Người xem tướng truyền thống không tách rời từng điểm mà luôn đặt chúng trong tương quan với các bộ vị lân cận, bởi khí sắc, hình dáng của một bộ vị có thể chịu ảnh hưởng qua lại từ những vùng xung quanh.

Nguồn gốc từ Thái Ất Chiếu Thần Kinh

Theo tư liệu được lưu trữ, Thái Ất Chiếu Thần Kinh có một phần riêng mang tên "Thập tam bộ vị tổng luận", chuyên bàn về mười ba điểm mốc nói trên. Đây là phần lý luận cho thấy hệ thống mười ba bộ vị lưu niên không phải một cách chia tùy tiện mà đã được hệ phái này trình bày như một tổng luận có cấu trúc, đặt các điểm chính vào ba khu vực lớn của khuôn mặt là trán, mũi và cằm.

Việc phân chia thành ba khu vực lớn này phản ánh cách nhìn tổng thể của nhân tướng học cổ điển về khuôn mặt: phần trán ứng với những năm đầu đời và tuổi thiếu niên, phần mũi nằm ở giữa gương mặt ứng với giai đoạn trung niên sung mãn, còn phần cằm ở cuối trục ứng với những năm tháng về già. Cách sắp xếp không gian này gắn liền mật thiết với cách sắp xếp thời gian trong đời người, khiến việc "đọc" trục giữa khuôn mặt cũng đồng thời là đọc dòng chảy vận mệnh theo tuổi tác.

Cách hiểu khái niệm "lưu niên" trong nhân tướng

Lưu niên là cách gọi trong nhân tướng học để chỉ việc gắn mỗi năm tuổi của một người với một bộ vị cụ thể trên khuôn mặt. Khi xem tướng lưu niên, người xem không chỉ nhìn tổng thể gương mặt để luận tính cách hay vận mệnh chung, mà còn tra cứu xem năm tuổi hiện tại của đương số rơi vào bộ vị nào, từ đó xét khí sắc, hình dáng, vết tích tại bộ vị đó để luận đoán cát hung của năm ấy.

Chính vì tính chất "mỗi năm một bộ vị" này mà hệ thống mười ba bộ vị trên trục giữa khuôn mặt trở thành một trong những công cụ tra cứu lưu niên phổ biến và được nhiều hệ phái nhân tướng cổ điển sử dụng. Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa việc xác định vị trí và tên gọi các bộ vị (là phần lý luận về không gian khuôn mặt) với việc gán mỗi bộ vị cho một độ tuổi cụ thể (là phần lý luận về thời gian đời người) — hai lớp thông tin này tuy đi cùng nhau nhưng không phải lúc nào cũng được trình bày thống nhất giữa các dị bản.

Vị trí các bộ vị chính trên trục Thiên Trung – Địa Các

Trục mười ba bộ vị được đặt tên theo hai điểm mốc đầu cuối là Thiên Trung ở phía trên cùng của trán, nơi tiếp giáp với chân tóc, và Địa Các ở phía dưới cùng, tức phần cằm. Giữa hai điểm này là một chuỗi các bộ vị nối tiếp nhau đi qua trán, sống mũi, đầu mũi rồi xuống đến nhân trung và cằm.

Vùng trán trong trục này thường được coi là nơi tập trung những bộ vị ứng với tuổi trẻ, phản ánh nền tảng xuất phát và những năm tháng đầu đời của một người. Vùng mũi, nằm ở trung tâm khuôn mặt, được xem là nơi hội tụ khí lực mạnh mẽ nhất, ứng với giai đoạn sung sức của cuộc đời, khi một người bước vào độ tuổi trưởng thành và có nhiều thành tựu. Vùng cằm ở cuối trục, ứng với những năm tháng về sau, được xem là nơi phản ánh sự viên mãn hay bấp bênh của tuổi già.

Bởi tài liệu gốc được lưu hành qua các bản điện tử tạo lập bằng phương pháp quét và nhận dạng ký tự quang học, tên gọi cụ thể của từng bộ vị trong trục mười ba điểm này cần được đối chiếu cẩn thận với ảnh quét gốc trước khi công bố như một danh sách chính thức. Đây là điều mà những người nghiên cứu nghiêm túc về Thái Ất Chiếu Thần Kinh luôn lưu tâm, bởi sai lệch trong quá trình số hóa văn bản cổ có thể dẫn đến việc đọc nhầm tên bộ vị hoặc bỏ sót ký tự.

Sự khác biệt giữa các dị bản khi gán tuổi cho bộ vị

Một điểm quan trọng cần lưu ý khi tìm hiểu về mười ba bộ vị lưu niên là phép gán tuổi cho từng bộ vị không hoàn toàn thống nhất giữa các dị bản lưu truyền. Tùy theo nguồn tư liệu và hệ phái truyền thừa, cùng một bộ vị có thể được gán cho những độ tuổi hơi khác nhau, hoặc thứ tự các bộ vị trong một số bản chép tay có thể xuất hiện những khác biệt nhỏ.

Đây không phải là điều bất thường trong lĩnh vực nhân tướng học cổ điển, vốn được truyền thừa qua nhiều thế hệ thầy trò, nhiều bản sao chép tay khác nhau qua các thời kỳ. Chính vì vậy, khi tra cứu bộ vị lưu niên ứng với một năm tuổi cụ thể, người xem tướng nghiêm túc thường đối chiếu nhiều nguồn tư liệu, thay vì chỉ dựa vào một bảng gán tuổi duy nhất mà không truy nguyên được xuất xứ. Việc tự ý sửa đổi hoặc thống nhất hóa các dị bản theo một bảng không có căn cứ nguồn gốc rõ ràng là điều cần tránh, bởi điều này có thể làm sai lệch tinh thần nguyên bản của hệ thống lý luận cổ.

Cách vận dụng trục 13 bộ vị khi xem tướng lưu niên

Khi vận dụng hệ thống mười ba bộ vị vào thực hành xem tướng, người xem truyền thống thường bắt đầu bằng việc xác định năm tuổi hiện tại của đương số tương ứng với bộ vị nào trên trục. Sau đó, việc quan sát được tiến hành tỉ mỉ tại chính bộ vị đó: xét khí sắc có tươi nhuận hay ám trệ, hình dáng có đầy đặn hay khuyết hãm, có nốt ruồi, sẹo hay vết tích bất thường nào hay không.

Bên cạnh việc xem riêng bộ vị của năm hiện tại, các thầy tướng cổ điển còn chú ý đến mối liên hệ giữa bộ vị đó với các bộ vị liền kề trước và sau trên trục, bởi khí vận của một năm không tồn tại tách biệt mà thường có sự chuyển tiếp, báo hiệu hoặc dư âm từ những năm liền kề. Đây chính là lý do vì sao trục mười ba bộ vị được nhìn nhận như một chuỗi liên tục hơn là mười ba điểm rời rạc, và vì sao việc luận đoán lưu niên trong nhân tướng học truyền thống luôn đòi hỏi cái nhìn tổng thể về cả trục giữa khuôn mặt chứ không chỉ dừng ở một điểm đơn lẻ.

Vai trò của trục 13 bộ vị trong tổng thể nhân tướng học

Trục mười ba bộ vị lưu niên chỉ là một trong nhiều hệ thống tra cứu tồn tại song song trong nhân tướng học cổ điển, bên cạnh các hệ thống khác như tam đình, ngũ nhạc hay lục phủ. Điều làm nên giá trị riêng của trục này là tính liên tục theo thời gian mà nó mang lại: trong khi các hệ thống khác thường phân chia khuôn mặt theo không gian tĩnh để luận về tính cách hay vận mệnh tổng quát, trục mười ba bộ vị lại cho phép người xem theo dõi sự vận động của khí vận qua từng năm tháng cụ thể.

Chính vì tính chất đặc thù này mà trục mười ba bộ vị thường được xem như một công cụ bổ trợ, cần được đặt trong tương quan với các hệ thống khác của nhân tướng học chứ không nên tách biệt hoàn toàn để luận đoán một cách đơn độc. Một khuôn mặt có bộ vị lưu niên của năm hiện tại sáng sủa nhưng lại nằm trong một tổng thể cục diện bất lợi ở các hệ thống khác vẫn cần được xem xét thận trọng và toàn diện, đúng theo tinh thần tổng hợp vốn có của nhân tướng học truyền thống.

Tài liệu tham khảo